Chim đầu đàn chỉ bay phía sau – khi chức vụ đi trước, nhưng tinh thần lại tụt hậu

Trên bầu trời xanh thẳm, một đàn chim đang bay về phương Nam – tránh rét, tìm nơi nắng ấm, và… tránh deadline cuộc đời.

Như thường lệ, chúng bay theo hình chữ V – đội hình huyền thoại trong giới di cư, giúp tiết kiệm sức lực, giữ vững tốc độ và tinh thần đồng đội.

Nhưng có một điều… rất lạ.

Trong khi chim đầu đàn thường bay phía trước – dẫn đường, rẽ gió, chịu trận để đàn chim bay xa hơn – thì chim đầu đàn lần này lại bay… ở phía sau, miệng liên tục “điều hành không khí”:

“Bay đều vào, ai bay thấp vậy kia?”

“Tôi đã nói rồi, giữ đúng cự ly!”

“Tập trung! Đừng tự ý tách đàn!”

Một chú chim non tò mò quay đầu hỏi:

“Ủa sếp ơi, sao sếp không bay trước như mấy lần trước nữa?”

Chim đầu đàn nhướng mày, phẩy cánh một cách… quyền lực:

“Ta là lãnh đạo. Dẫn đường là phần việc của tụi em.

Việc của ta là giám sát và chỉ đạo chiến lược từ xa.”

Nghe có vẻ hợp lý.

Nhưng… cũng giống như việc thuyền trưởng đứng trên bờ chỉ đạo con tàu giữa bão, đàn chim bắt đầu mất phương hướng.

Gió lớn ập đến. Không ai chắn gió. Không ai điều hướng.

Đàn chim loạn đội hình. Chim non mệt. Chim già bơ phờ.

Và rồi, một con chim khác – không có chức danh, không có “ghế” – nhưng có kinh nghiệm và lòng dũng cảm, lặng lẽ bay lên phía trước.

Nó không nói nhiều. Nó chỉ bay thẳng, đập cánh mạnh mẽ, và dẫn đường bằng hành động.

Không ai hô hào. Nhưng cả đàn tự nhiên bay theo.

Còn chim “đầu đàn” thật sự thì vẫn ở phía sau – la hét như một chiếc loa Bluetooth hết pin – và dần dần, chẳng ai nghe nữa.

Chuyện loài chim – nhưng rất giống loài… người

Nghe quen không?

Trong công ty:

Có người ngồi ghế trưởng nhóm, trưởng phòng nhưng không bao giờ xắn tay làm gì – chỉ “ra chỉ đạo”. Có người không có chức danh gì, nhưng hễ có việc thì xông pha đi đầu, chia lửa, dìu người.

Sự thật là:

Chức vụ cho bạn quyền ra lệnh,

Nhưng chỉ hành động mới cho bạn quyền được tin.

Thông điệp châm biếm nhưng tỉnh táo

Tôn trọng không đến từ chức vụ, mà từ hành động có thật. Người lãnh đạo thiếu trách nhiệm có thể ra lệnh, nhưng không giữ được lòng người. Nhân viên không rời bỏ công việc, họ rời bỏ người dẫn đường… không chịu dẫn.

Bạn đang bay ở đâu?

Bạn đang là con chim bay đầu đội hình, hay đang bay phía sau và tưởng mình đang dẫn dắt? Bạn có thật sự thấu hiểu áp lực của người bay trước, hay chỉ biết “ra chỉ đạo” từ chỗ an toàn? Nếu bạn bị cả đàn “vô tình bay lệch” khỏi mình – thì có lẽ bạn nên tự hỏi:

Họ không nghe mình, hay mình không còn xứng để họ nghe?

Tóm lại làm sếp không khó – làm người được người khác tin mà theo mới khó.

Còn nếu bạn cứ khăng khăng “Tôi là lãnh đạo, tôi là sếp!” nhưng lại không chịu dẫn đường, thì đừng ngạc nhiên khi… cả đàn chuyển hướng mà không nói gì.

Vì lãnh đạo không phải là vị trí.

Lãnh đạo là vai trò được trao – bởi những người chọn đi theo bạn.

Nếu bạn là một “chim đầu đàn thật sự” đang ngày đêm dẫn dắt đội nhóm – xin cảm ơn bạn.

Còn nếu bạn đang ngồi ghế sếp nhưng lâu rồi chưa “bay trước” – thì đây có lẽ là lúc… vẫy cánh lên lại.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu