Định nghĩa “thành công” của tôi năm 20 tuổi vs năm 30 tuổi

Cuối tuần rồi, cũng có cơ hội cho một cuộc gặp gỡ giữa hai phiên bản của chính mình

Nếu tôi 30 tuổi hôm nay được ngồi đối thoại với tôi của năm 20 tuổi, có lẽ cả hai sẽ nhìn nhau… hơi nghi hoặc.

Tôi của tuổi 20 hừng hực khí thế, nghĩ rằng “thành công” là phải đi thật xa, kiếm thật nhiều tiền, và khiến người khác phải trầm trồ.

Còn tôi của hiện tại – sau hơn một thập kỷ làm việc, vấp ngã, đứng dậy và học lại từ đầu – lại thấy, có những thứ im lặng hơn, nhỏ hơn, nhưng quý hơn cả thành công hào nhoáng.

Năm 20 tuổi: Thành công là phải có tiếng vang

Tôi nhớ rất rõ, ở tuổi 20, tôi nghĩ đơn giản:

Làm công ty lớn Lương càng cao càng tốt. Có bằng cấp, danh hiệu Check-in khắp nơi, để người khác biết mình “đang tiến xa”, thậm chí phải khởi nghiệp phải làm ông chủ…

Tôi nhìn “thành công” bằng ánh mắt so sánh: với bạn bè, với kỳ vọng của gia đình, với những hình ảnh trên mạng.

Mọi thứ là một cuộc đua không tiếng súng, nhưng chẳng bao giờ dừng lại.

Và tôi lao đầu chạy, tưởng mình đang tiến về phía “tự do” – nhưng hóa ra, tôi đang bị trói buộc bởi cảm giác phải chứng minh điều gì đó.

Năm 30 tuổi: Thành công là biết mình đủ

Khác nhau của tuổi 20 và 30

Giờ đây, tôi thấy “thành công” không còn nằm ở độ cao của vị trí, mà là độ vững của tâm trí.

Tôi không còn muốn gây ấn tượng, tôi muốn gây ảnh hưởng – nhỏ thôi, nhưng thật.

Không còn muốn có quá nhiều, tôi muốn có vừa đủ để sống, và một chút để cho đi.

Không còn mơ “làm chủ thế giới”, tôi muốn làm chủ được bản thân, không bị cuốn trôi bởi những thứ bề ngoài.

Tôi thấy thành công là:

Có thời gian ăn cơm với người thân mà không vội vàng. Làm việc mình yêu thích, và thấy mình giỏi hơn ngày hôm qua.

Biết khi nào nên nói “không”, và không thấy có lỗi vì điều đó. Dù bị từ chối, vẫn không đánh mất lòng tin vào chính mình

Tôi không phủ nhận tuổi 20 của mình

Tuổi 20 của tôi cần thiết. Nhờ những mộng tưởng, hoài bão, đôi khi ngây ngô ấy mà tôi bắt đầu hành trình.

Tuổi 20 có thể sai nhiều, nhưng cũng dũng cảm nhiều. Không có những vấp ngã thời ấy, sẽ không có tôi bình tĩnh như hôm nay.

Lời nhắn cho tôi của năm 20 – và bạn của hiện tại

Nếu bạn đang 20, và định nghĩa “thành công” là nhà lầu, xe hơi, startup gọi vốn triệu đô – cũng không sao cả.

Cứ thử. Cứ cháy hết mình. Cứ mơ đi.

Rồi một ngày, bạn sẽ tự định nghĩa lại theo cách của riêng mình – khi bạn đủ trải nghiệm để thấy:

Thành công không phải là hơn người khác, mà là hiểu chính mình.

Tóm lại thì tôi từng nghĩ thành công là đi nhanh.

Giờ tôi thấy, thành công là không lạc hướng, dù bước chậm.

Và đôi khi, chỉ cần bình yên trong lòng, đã là thành công lớn nhất rồi.

Nếu bạn cũng đang nhìn lại định nghĩa “thành công” của riêng mình, hãy kể cho tôi nghe.

Biết đâu, hai chúng ta – ở hai thời điểm khác nhau – lại có thể học được điều gì đó từ nhau.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu