Càng sợ bị đánh giá – Càng sống giả

Chào bạn, tôi có 1 người bạn thân tạm gọi là Tommy – một người từng sống rất thật, cho đến khi… bị đánh giá là “kỳ cục”.

Hồi nhỏ, Tommy rất thích mặc áo mưa giữa trời nắng chỉ vì nó trông “cool” như áo choàng siêu nhân. Nhưng rồi một ngày đẹp trời, thằng bạn cùng lớp 5 phán một câu:

“Mày bị gì vậy? Trời nắng chang chang mà mặc áo mưa. Dở hơi à?”

Từ đó, Tommy cất cái áo mưa “superman” ấy vào một góc tủ. Và từ đó, Tommy bắt đầu sống… hợp lý. Cũng từ đó, Tommy biết cảm giác bị đánh giá. Và rồi Tommy hiểu, chúng ta ai cũng từng – hoặc đang – sống trong một cái lồng vô hình mang tên: “Sợ người ta nghĩ gì về mình”.

1. Khi cái mặt nạ dần trở thành gương mặt thật

Lâu ngày mặt nạ trở thành mặt mình

Có một sự thật buồn cười là: càng sợ người khác đánh giá, ta càng sống không giống mình. Mới đầu chỉ là chỉnh chút này chút kia cho “đẹp lòng thiên hạ”. Nhưng dần dần, ta sống theo kịch bản của họ:

Họ thích người nói ít? Mình ngậm miệng. Họ thích người giỏi giang? Mình ráng khoe cho sang. Họ chê cái nghề mình đang làm? Mình giấu nhẹm.

Chỉnh mãi… đến một lúc nhìn vào gương chẳng biết người trong đó là ai. Tệ hơn, bắt đầu sợ chính bản thân thật của mình.

2. Chúng ta là nhân vật chính… trong bộ phim người khác đạo diễn

Đừng trở thành nhân vật trong phim của người khác

Chúng ta lạ thật.

Thay vì sống thật với cảm xúc, mong muốn và giá trị riêng, ta lại dễ dàng giao “remote điều khiển” đời mình cho… người khác. Những người có khi còn không thân, không hiểu ta, và thậm chí… còn không biết ta đang sợ họ.

Họ nói ta “dị”?

Ta sửa lại.

Họ bảo “đừng làm nghề đó, thất bại lắm”?

Ta đổi nghề.

Họ chê “xấu, không hợp gu”?

Ta đổi cả ngoại hình và gu yêu đương.

Chúng ta đang đóng vai trong một bộ phim chẳng phải của mình, chỉ để được… vỗ tay trong vài cảnh ngắn ngủi.

3. Tỉnh dậy đi – khán giả cũng đang lo sợ như bạn

Sự thật là: ai cũng đang lo sợ bị đánh giá như bạn.

Người bạn đang sợ… cũng đang sợ bạn nghĩ gì về họ.

Cái vòng luẩn quẩn này khiến cả thế giới như một sân khấu kịch khổng lồ – toàn người diễn, chẳng ai sống.

Và rồi ta tự hỏi:

“Sao ai cũng lạnh lùng?” “Sao người ta giả tạo vậy?” “Sao không ai thật lòng?”

Vì… ai cũng sợ bị đánh giá. Và càng sợ, càng sống giả.

4. Sống thật có bị đánh giá không? Có. Nhưng có sao?

Người sống thật không phải là người không bị đánh giá.

Mà là người chấp nhận đánh giá nhưng vẫn chọn sống đúng với mình.

Cũng giống như cái áo mưa của Tommy năm xưa – nó có thể bị chê, nhưng nó làm Tommy thấy vui, thấy mình. Nếu lúc đó Tommy dám cười và nói:

“Ờ tao thích vậy đó. Mày không thích thì đừng mặc.”

thì có lẽ… hôm nay Tommy đã thành fashionista đi đầu xu hướng “áo mưa mùa nắng” rồi không chừng.

Cái giá của việc sống thật là… tự do

Sống thật, đôi khi phải trả giá bằng ánh nhìn, lời bàn tán, hay những cái lắc đầu.

Nhưng bạn biết không?

Cái giá đó… nhỏ hơn rất nhiều so với việc đánh mất chính mình.

Nếu bạn phải chọn giữa việc bị đánh giá là “khác người” và việc cả đời đóng vai phụ trong đời mình – bạn chọn gì?

Còn tôi, tôi chọn sống thật – dù có bị gọi là “đồ dở hơi mặc áo mưa mùa nắng” đi nữa.

Hãy cứ là mình – vì ai cũng đã có người khác để làm rồi

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu