Thẻ: Chuyện đời
-
Ngẫm 5

Không biết bắt đầu từ khi nào, người ta quen sống trong đó. Một nơi vuông vức, có giới hạn, có trật tự. Ở trong, ta thấy an toàn, nhưng cũng không biết là an toàn với ai. Nó được làm từ thói quen, từ những lề lối cũ, từ những câu nói “vẫn vậy…
-
Mưa

Không còn giọt cũng không phải hạt. Mưa hóa thành sợi, sợi hóa thành dây thần kinh, giăng ngang bầu trời, nối những đầu óc xa lạ lại với nhau. Đường phố biến thành một cái đầu khổng lồ, nhịp xe cộ gõ từng hộp sọ, còn mưa thì chảy trong các khe nứt như…
-
Ngẫm 3

Không ai vội, cũng không ai dừng. Như gió nhẹ, chẳng ai nhớ nó bắt đầu từ đâu đến nơi nào. Ngày cứ lặp, không chậm không nhanh, không sai nhưng cũng chẳng mới. Không quá chói, không quá ấm, ánh sáng xuyên qua rèm cửa. Bàn tay quơ lấy thói quen, mắt mở ra…