Không biết bắt đầu từ khi nào, người ta quen sống trong đó.
Một nơi vuông vức, có giới hạn, có trật tự. Ở trong, ta thấy an toàn, nhưng cũng không biết là an toàn với ai.
Nó được làm từ thói quen, từ những lề lối cũ, từ những câu nói “vẫn vậy mà”. Ở đó người ta không muốn cũng chẳng có cách để ra. Có người trang trí nó thật đẹp bằng các dán nhãn gọi là… Nhưng càng dán nhiều nhãn, họ càng không biết bên trong chỉ là cùng một hình khối nhỏ, đủ để cúi đầu, không đủ để đứng thẳng.
Có khi nó biết nói nhưng là bằng giọng của người khác, bằng quy chuẩn của một thời nào đó. Nó nói “đây là cách đúng”, “đây là thứ nên làm”, “đây là vị trí của mày”. Và thế là người ta tin. Tin đến mức không còn biết mình đang tin cái gì.
Nó không có thật, nhưng cũng không thể phá. Vì để phá, người ta phải nhận ra rằng nó chỉ là một khái niệm. Mà nhận ra thì đồng nghĩa với việc không còn được ở yên.
Thoáng chốc, có người mở nắp, nhìn ra ngoài, thấy trống rỗng. Gió lùa vào, bụi bay ra. Họ hoảng sợ, đóng lại. Một số ít vẫn đứng đó, nhìn vào khoảng trống, không biết là tự do hay lạc lối.
Nó không xấu. Nó chỉ là nơi chứa — chứa tư tưởng, chứa người, chứa sự sợ hãi, chứa ảo tưởng rằng mọi thứ đang nằm trong tầm kiểm soát.
Và rồi, khi nó trong nó, người trong người, ý niệm trong ý niệm, ta không còn biết cái gì đang giữ cái gì.
Có thể là ta giữ nó.
Cũng có thể, nó giữ ta.
Chiếc hộp.
