Không còn giọt cũng không phải hạt. Mưa hóa thành sợi, sợi hóa thành dây thần kinh, giăng ngang bầu trời, nối những đầu óc xa lạ lại với nhau. Đường phố biến thành một cái đầu khổng lồ, nhịp xe cộ gõ từng hộp sọ, còn mưa thì chảy trong các khe nứt như dịch não tủy rò rỉ.
Mưa không rơi xuống đất, mà rơi lên. Lên mái nhà, lên bầu trời, lên tận những khoảng tối mà mắt thường không chạm tới. Từng giọt kéo theo ký ức bị chôn, bốc lên, rồi treo lơ lửng như những quả tim co giật trong hư không.
Có lúc mưa tụ lại thành những hình thù quái dị. Một con cá khổng lồ bằng nước, bơi ngược giữa ngã tư. Một bầy chim không cánh, sặc mùi mốc, kêu lên tiếng trẻ con khóc. Những kẻ trú mưa không dám nhìn thẳng, chỉ cúi gằm xuống, sợ ánh mắt của chính mình cũng bị kéo vào trò diễn.
Mưa làm cong thời gian. Kim đồng hồ chảy nhão như sáp nến, nhỏ tong tong xuống mặt bàn. Một giây dài bằng một đời, một đời gói gọn trong tiếng tách rơi của một hạt nước. Không còn phân biệt được “bắt đầu” hay “kết thúc”. Chỉ có một vũng xoáy, nuốt mọi thứ xuống đáy.
Rồi đột ngột, mưa dừng. Nhưng không phải tạnh. Chỉ là toàn bộ thành phố bị hút ngược vào trong một giọt duy nhất. Giọt ấy treo lơ lửng, rung rinh, chờ vỡ. Và khi nó vỡ, chẳng còn ai để chứng kiến, bởi tất cả đã tan vào cùng một vệt nước, không tên, không hình, không nhớ nổi mình từng là gì.
