Nhanh. Chớp mắt. Vèo một cái. Kịp chuyến xe, lỡ một đời.
Nhanh cũng là lợi thế, đôi khi là cửa ngõ tới tai họa.
Quy tắc giao thông- Ngã tư ai vào trước được ưu tiên, nhưng đôi khi được đi xe ưu tiên
Chốt đơn- Nhanh tay có đơn, nhiều đơn, nhưng hàng chưa kịp kiểm, khách chưa kịp hỏi, đã lòi ra lỗi.
Trong họp hành – ai nói nhanh, nói mạnh, nói liên tục thì thành người có “chính kiến”.
Ai ngồi nghĩ lâu, trầm ngâm… thì bị gắn mác “thiếu chủ động”.
Tư duy phản biện ở đây, đôi khi cũng bị yêu cầu phải phản ứng tức thì như trò chơi bấm buzzer.
Khởi nghiệp – nhanh ra app, nhanh gọi vốn, nhanh lên báo – nhưng rồi nhanh mất tiền, nhanh tan team.
Ăn uống – quán nào phục vụ nhanh, ship nhanh, thì đông nghịt – còn chậm 5 phút là bị chửi review 1 sao.
Cưới xin – quen chưa được năm, hỏi “thấy hợp thì cưới đi”, rồi vài tháng sau lại thở dài “tụi mình khác nhau quá”.
Nhanh giúp ta không trễ chuyến xe buýt cuối ngày,
nhưng cũng khiến ta leo nhầm xe đi ngược hướng.
Nhanh cho ta tiếng vỗ tay sớm,
nhưng cũng là thứ lấy đi cơ hội sửa sai.
Ở Việt Nam, thời đại này, ai chậm là bị gọi là “lề mề”. Nhưng cái “nhanh” ở đây có khi lại là một loại mánh – mánh trong kinh doanh, mánh trong câu chuyện, mánh trong cả việc xây dựng hình ảnh.
Thành công nhanh như ngọn pháo bông – sáng rực, rộ lên, rồi hết.
Người ta thích nhanh – vì sợ bị bỏ lại. Nhưng ít ai hỏi: “Đi đâu mà phải vội?”
