Có 1 kẻ sống trong căn phòng không có đồng hồ. Hắn không biết thời gian là gì, chỉ biết rằng thỉnh thoảng có vài người ghé qua, để lại tiếng cười, vài câu chuyện, một ít hồi ức cũ kỹ và… rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Căn phòng vẫn vậy.
Một hôm hắn nhận được 3 tiếng gõ cửa. Một kẻ mang theo mùi thuốc lá và tiếng cười sặc mùi tuổi trẻ, người mà hắn từng sở hữu nhiều sở thích cùng nhau. Kẻ tưởng chừng tri kỉ, nhưng rồi… vài cái “seen” không trả lời, vài hiểu lầm nhỏ rỉ máu lâu ngày, đã khiến tình bạn ấy khô lại như xác con ve mùa hè. Gặp lại, cả hai vẫn cười, vẫn nói, nhưng đâu đó có cái khe nứt lặng lẽ chạy dọc câu chuyện, như vết nứt trong tấm gương đã soi nhau suốt một thời ngông cuồng.
Kẻ thứ hai bước vào từ cửa sổ. Một người bạn nơi xa, không quá thân, không quá lạ. Mỗi lần gặp nhau như thể ghé qua quán quen, không hỏi chủ quán sống sao, chỉ gọi một ly như cũ rồi rời đi trong sự nhẹ tênh. Họ chưa từng nói sâu chuyện đời, nhưng kỳ lạ thay, lại hiểu nhau ở những câu chuyện không đầu không cuối. Mối quan hệ được gói trong một lớp vỏ cách nhiệt – vừa đủ ấm để không lạnh, nhưng không nóng đến mức cháy.
Và rồi… có một kẻ khác không bao giờ gõ cửa. Hắn ta sống ngay cạn. Có khi ngồi bên cửa sổ, có khi biến mất vài hôm rồi lại quay về như chưa từng tồn tại. Ta và hắn biết khá nhiều về nhau. Những lần sụp đổ, những lần vỡ nát, hắn đều có mặt. Có lúc là cái ô trong cơn mưa, có lúc lại là cái hố cho mình rơi xuống. Họ gặp nhau thường xuyên, uống chung một ly im lặng, chia nhau nửa ổ bánh cô độc, và rồi cùng nhìn ra cửa chờ những kẻ khác không bao giờ đến.
Ba người bạn – một kẻ của quá khứ, một người của chừng mực, và một gã lầm lì ở lại – chẳng ai thật sự thuộc về nhau, nhưng tất cả lại ghép được thành một mảnh gọi là tôi.
Bạn bè, có lẽ là những cái bóng kéo dài từ các hướng khác nhau, đôi lúc chạm nhau, rồi lại tách ra, nhưng chưa từng thực sự rời đi. Như tiếng vọng trong căn phòng không có đồng hồ – chẳng ai biết vang từ khi nào, cũng chẳng rõ bao giờ kết thúc.
Bạn bè là gì…phải chăng Là một bài nhạc không lời, mỗi người tự hát theo nhịp riêng, nhưng nếu đủ tinh ý, sẽ thấy đôi lúc… vẫn cùng tông.
