Ngẫm 3

Không ai vội, cũng không ai dừng. Như gió nhẹ, chẳng ai nhớ nó bắt đầu từ đâu đến nơi nào. Ngày cứ lặp, không chậm không nhanh, không sai nhưng cũng chẳng mới.

Không quá chói, không quá ấm, ánh sáng xuyên qua rèm cửa. Bàn tay quơ lấy thói quen, mắt mở ra gặp lại cuộc sống cũ. Cốc cà phê đắng vẫn ở đó, ghế ngồi vẫn quen. Khuôn mặt người đối diện có khi là gương, có khi là… Có người từng xuất hiện như đoạn nhạc chen vào bản hòa tấu đều đặn. Nhưng đoạn nhạc ấy đã kết. Không muốn cũng chẳng thể gặp, không ghét, chỉ là không còn gì để nói.

Lúc ngồi xuống, có tiếng thở dài nhưng không phát ra thành âm. Bình yên này – là trốn tránh hay là phần thưởng? Tạm trú hay định cư? Có người nói: cứ thong thả, chờ cơ hội. Nhưng thời gian có phải dòng sông? Hay là mặt nước nơi ta soi gương rồi tự vấn đã thay đổi chưa?

Sợ nhất không phải là mất. Mà là chưa từng có gì nhưng vẫn thấy trống rỗng khi nghĩ đến việc đánh đổi. Cười thật khẽ. Như thể chính sự thiếu vắng cũng là thứ bám giữ ta lại. Có cố gắng có nỗ lực, Nhưng liệu đường chạy có cùng mặt đất với ai? Kẻ xuất phát từ nơi cả đời ai đó nỗ lực, còn có những bước chân lấm lem bò ra từ cửa phụ.

Nếu dừng lại, có gì sẽ đến? Nếu tiếp tục, có gì sẽ khác? Không ai trả lời. Nhưng những câu hỏi ấy vẫn ở lại, như chiếc ghế trống trong căn phòng quen thuộc. Luôn hiện diện, luôn lặng thinh. Không phải là không biết. Chỉ là không chắc nên tin vào điều gì trước. Và khi tất cả vẫn đang tiếp diễn – có thể, chính sự băn khoăn này mới là điều đang sống.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu