Kẻ cúi xuống giếng thấy ánh sáng.
Kẻ khác cúi xuống, nghe tiếng ai đó gọi tên mình, dù chẳng còn ai nhớ tên đó ngoài gió.
Một số không cúi xuống. Không dám. Vì nếu nhìn sâu quá, sẽ phải sống khác.
Có một cái giếng không đáy ở giữa trán mỗi người.
Người gọi đó là “ý thức”.
Nhưng thực ra là nơi tất cả những điều không nói được rơi xuống.
Trên núi có một người không nói.
Chỉ ngồi. Thở theo nhịp rụng của lá thông.
Ai hỏi vì sao ở đó, ông trả lời bằng một câu chẳng có dấu chấm:
— Cây cối không bao giờ hỏi “có đáng không”
Người bận rộn không sợ mất thời gian, chỉ sợ rảnh rỗi.
Kẻ điềm đạm không sợ cô đơn, chỉ sợ bị kéo vào tiếng ồn.
Có kẻ làm việc quên ăn, không phải để giàu – mà để không phải ở yên một chỗ.
Có người bán nỗi nhớ bằng cách bẻ từng đoạn ký ức ra thành mẩu nhỏ.
Loại vừa đủ đau để người khác tin, nhưng không đủ đau để chính mình gục.
Một nghề sống được, nhưng không ai muốn làm quá lâu.
Có người chọn ở lại nơi không ai muốn sống.
Không vì nghĩa, không vì ngu, không vì thói quen.
Mà vì ở đó có một phiên bản mình đã để lại. Và chưa từng tha thứ.
Kẻ chọn vui, rồi sợ vui quá sẽ rơi mạnh khi buồn.
Kẻ chọn buồn, rồi sợ buồn mãi sẽ chẳng biết gì ngoài đó.
Cả hai đều học được cách sống, nhưng không chắc có học được cách cảm.
Người sống thông dong cả đời, có thể từng yêu một người không bao giờ ngừng chạy.
Và khi yêu đủ lâu, thông dong trở thành cách để tồn tại.
Không ai vô lý.
Chỉ là ai cũng đang trả giá cho một vết cắt mà người khác không nhìn thấy.
