Ngẫm 1

Bảo vệ ngồi giữa hoàng hôn không hẹn, nhặt lương rải rác như cát trong chiếc túi rách, tay thảnh thơi vẽ đường ranh vô hình giữa “làm gì” và “được gì”

một phút trôi qua, câu hỏi bật dậy trong tĩnh lặng: vì sao không làm gì đó hơn, vì sao nhẫn nhịn trong đồng phục xanh xám, vì sao rất ít tiền lại rất nhiều thời gian rảnh

có người nhảy từ mái tòa nhà văn phòng xuống sàn gạch lạnh, tưởng chừng phóng khoáng, thực ra chỉ muốn thoát khỏi cái lồng tiếng chuông điện thoại và meeting vô tận

bởi nếu bảo vệ có thể làm giám đốc—chữ “nếu” gặm nhấm ngón tay—thì anh ta cần gì? kỹ năng gói ghém lời nói, quản lý áp lực như ô che bão, đặt niềm tin trên bản đồ hỗn độn của sếp và nhân viên

xã hội bày ra bẫy: tiền ít gọi là tự do, tiền nhiều gọi là thành công, nhưng tự do có khi là cái kén, thành công đôi lúc là hương vị cô đơn

lửa ẩn trong bếp ăn trưa bảo vệ nhắc về “cái gì đó ý nghĩa hơn”: gieo mầm ở vườn tâm hồn hay dựng nên tòa lâu đài vô hình?

ai biết đường ra khỏi mê cung hiện tại, khi mỗi bước chân đều gắn cái bóng của trách nhiệm và kỳ vọng

khi ta ngẩng đầu nhìn trần nhà, có phải chỉ muốn thoát ra những ràng buộc bằng một cú nhảy tư duy, một tiếng “tại sao” hú lên giữa không gian lặng im?

và rồi, câu hỏi lại lơ lửng ngang vai con người—có nên thoát để làm điều vĩ đại hơn, hay nên ở lại để sống trọn từng khoảnh khắc nhỏ nhoi?

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu