Có một con dao cạo gỉ nằm lẫn trong hộc tủ cũ kỹ dưới tầng hầm, bên cạnh một chiếc bàn chải đánh răng đã sờn lông và một lọ thuốc nhỏ mắt hết hạn.
Không ai nhớ nó được mang về từ đâu. Có thể là của ông ngoại, hoặc của một người khách trọ ngày xưa từng sống ở đây rồi quên mất. Lưỡi dao cùn, cán nứt. Nhưng có điều gì đó nơi nó khiến người ta không nỡ vứt đi.
Mỗi mùa mưa, nước rỉ qua khe hộc tủ, thấm vào cán gỗ, làm nó nặng hơn, nhưng vẫn không gãy. Cũng như những thói quen cũ của con người – dù chẳng còn sắc, vẫn bám lấy ta mãi.
Người đàn ông sống trong căn nhà ấy, mỗi sáng vẫn đi làm lúc 7 giờ. Không bao giờ trễ, cũng không bao giờ cười với bảo vệ. Trưa ăn một mình, tối về bật TV nhưng không bao giờ coi. Anh từng yêu một cô gái thích đọc sách, nhưng giờ cô sống ở một nơi có mùa đông.
Một hôm, người đàn ông mở hộc tủ tìm cây đèn pin. Anh thấy con dao cạo. Cầm lên. Nhìn. Rồi đặt xuống.
Chuyện chỉ có vậy.
Nhưng suốt hôm đó, anh không làm được gì.
Tối về, anh tắt TV. Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không bật nó lên.
Rồi cứ thế, một chuỗi những điều nhỏ bé bắt đầu thay đổi. Anh gọi cho mẹ – người mà anh đã để điện thoại đổ chuông 3 năm trước. Anh pha trà. Anh cắt móng tay. Anh xin nghỉ phép một ngày – chỉ một ngày, nhưng là ngày đầu tiên sau 6 năm.
Không ai biết bắt đầu từ đâu. Có lẽ là con dao cạo.
Hoặc có lẽ, chẳng gì cả.
Và đó là xã hội.
Không có lý do rõ ràng cho sự trì trệ hay thay đổi.
Chỉ là những thứ nhỏ bé, đã từng sắc bén, giờ nằm im lìm, và đến một ngày, làm người ta thấy mình đã sống như thể chưa từng sống.
