Đồng hồ đứng

Ở góc chợ nhỏ, có một người phụ nữ trung niên ngồi bán đồng hồ cũ.

Không ai rõ bà tên gì. Mọi người gọi là “bà Giờ” – vì gian hàng của bà chất đầy đồng hồ: đồng hồ đeo tay, đồng hồ treo tường, đồng hồ quả lắc, cả những cái đồng hồ báo thức kêu leng keng như tiếng xe đạp cũ.

Tất cả đều đã dừng.

Không cái nào chạy.

Ai hỏi, bà cười móm mém:

– Tôi chỉ bán vỏ thôi, giờ là chuyện của mỗi người.

Một ngày nọ, có cô gái trẻ tới hỏi mua một chiếc đồng hồ để tặng người yêu.

– Cái nào chạy đúng không bà?

– Không cái nào cả, nhưng có cái dừng đúng giờ người ta cần nó dừng.

– Nghĩa là sao?

– Có những người cần thời gian ngừng lại.

Cô gái không hiểu. Nhưng vẫn mua một cái – chiếc nhỏ nhất, mặt kính trầy nhẹ, dừng ở 3 giờ 12 phút.

Nửa năm sau, cô quay lại, không mang đồng hồ theo. Cô ngồi xuống bên bà, không nói gì.

Họ ngồi như thế, cả tiếng. Không ai bán, không ai mua.

Chợ vắng dần. Một cậu bé chạy ngang, hỏi:

– Bà ơi, mấy cái này không chạy sao còn để bán?

Bà không trả lời. Cô gái quay sang nói khẽ:

– Vì có những người không cần biết mấy giờ rồi… chỉ cần biết họ từng có thời gian.

Chúng ta đang sống trong một thế giới chạy đua với thời gian, nhưng có những thứ – khi dừng lại – lại làm ta nhớ ra mình là ai.

Không phải đồng hồ hỏng.

Chỉ là xã hội đang vội quá để nhận ra rằng có đôi khi… chậm lại mới là bước tiến.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu