Có những lần tôi học được nhiều hơn từ… người lau sàn, hơn là từ giám đốc

Nghe có vẻ ngược đời.

Giám đốc – là người đứng đầu công ty, đưa ra chiến lược, quyết định tiền tỷ.

Còn người lau sàn – chỉ là một phần nhỏ, thầm lặng trong guồng máy vận hành.

Nhưng… chính từ những con người ấy, tôi đã học được những bài học mà không một khoá MBA nào dạy, không một vị sếp nào truyền được.

1. Người lau sàn – và bài học về sự tôn trọng công việc

Tôi từng làm ở một nhà máy tại Nhật, nơi mỗi sáng, cô chú lao công đều cúi đầu chào từng người – dù họ chỉ đi ngang.

Một lần, tôi tò mò hỏi:

“Tại sao chú luôn lau lại cả chỗ vừa lau xong, dù nó sạch?”

Chú chỉ mỉm cười và nói:

“Vì nếu mình làm ẩu, người khác sẽ nghĩ việc này không quan trọng. Nhưng nếu mình làm kỹ, người ta sẽ đi nhẹ hơn.”

Tôi sững người.

Hóa ra, cách mình làm việc – là cách mình dạy người khác tôn trọng công việc đó.

Chú lau sàn, nhưng làm bằng tâm của một người hiểu rõ giá trị từng vết gạch sạch.

2. Giám đốc – và đôi khi… tôi học được sự xa cách

Tôi từng được dự họp với một vị giám đốc lớn.

Ông nói về “tầm nhìn, giá trị cốt lõi, nhân sự là tài sản quý giá”…

Nhưng khi bước ra khỏi phòng họp, ông đi lướt qua bảo vệ mà không nhìn.

Bỏ lại sau lưng người nhân viên vừa chào ông với tất cả sự kính trọng.

Tôi không trách ông.

Ông bận. Ông có cả chục thứ phải lo.

Nhưng hôm đó tôi nhận ra:

Làm lãnh đạo giỏi – chưa chắc là người tử tế.

Còn người tử tế – thì dù ở vị trí nào, cũng luôn là người “cao” nhất trong lòng người khác.

3. Người bình thường – dạy ta những điều phi thường

Tôi từng hỏi một cô lao công người Việt:

“Cô có thấy buồn không, khi công việc mỗi ngày đều như nhau, chẳng ai để ý?”

Cô trả lời:

“Không chứ. Tụi con đi làm mỗi ngày, thấy sàn sạch sẽ, là cô vui rồi.”

Tôi im lặng.

Có những ngày tôi stress vì KPI, vì dự án trễ hạn, vì sếp chưa hài lòng.

Còn cô – hạnh phúc vì thấy người khác đi qua nơi cô đã dọn – mà không vấp, không bẩn giày.

Và tôi nhận ra…

Có những bài học không nằm ở vị trí cao hay chức danh lớn.

Từ giám đốc, tôi học được cách nghĩ lớn, nhìn xa, dám chịu trách nhiệm. Từ người lau sàn, tôi học được sự cẩn trọng, nhẫn nại, tử tế và niềm vui giản dị khi làm tốt điều nhỏ nhất.

Cả hai đều quan trọng.

Nhưng trong những ngày mỏi mệt, tôi nhớ về người lau sàn nhiều hơn.

Họ không dạy tôi điều gì bằng lời – nhưng lại dạy tôi rất nhiều bằng cách sống.

“Bạn không cần trở thành ai đó thật lớn lao để tạo ra ảnh hưởng.

Đôi khi, chỉ cần làm việc nhỏ với tình yêu lớn – là đủ để thay đổi một người khác rồi.”

Nếu hôm nay bạn gặp một người dọn vệ sinh, một bác giữ xe, một cô phục vụ bàn – hãy thử nhìn họ kỹ hơn một chút.

Biết đâu, họ sẽ dạy bạn một điều gì đó… mà chính bản thân bạn cũng đang cần.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu