Sự khác nhau giữa kiên trì và cố chấp – hay là tôi có đang đâm đầu vào tường không?

Có một sự thật ít ai nói thẳng:

Kiên trì và cố chấp nhìn từ xa thì giống y như hai anh em sinh đôi.

Cùng lì. Cùng lì đòn. Cùng không chịu buông.

Nhưng mà…

Kiên trì thì giống như leo núi: mệt thì nghỉ, nhưng vẫn đang lên đỉnh. Cố chấp thì giống như… đào giếng trên núi. Đào mãi, mồ hôi đổ ướt áo… mà vẫn khát.

Câu chuyện cũ: tôi từng “kiên trì”… tới mức đuối người. Hồi thời còn sinh viên khi làm thêm ở Nhật, có giai đoạn mình cố bám lấy một công việc mà mình không còn yêu nổi.

Sáng dậy mở mắt là thấy não nói: “Hôm nay nghỉ đi ông ơi.”

Nhưng mình thì vỗ ngực: “Không! Mình là người kiên trì!”

Thực ra…mình đang sợ từ bỏ.

Sợ phải bắt đầu lại. Sợ người ta nói mình “thất bại”.

Và thế là mình cố. Cố thêm vài tháng.

Cho đến một ngày mình hỏi bản thân:

“Ủa, mình đang cố vì cái gì vậy?

Vì tương lai… hay vì cái sĩ diện không cho mình lui?”

Câu trả lời làm mình muốn tự tát nhẹ vài cái.

Sự khác nhau: cùng lì nhưng lý do khác nhau

Làm sao phân biệt? Dưới đây là bài test vui nhưng thật:

Bạn làm cái này bao lâu rồi mà chưa thấy tiến triển?

→ Nếu câu trả lời là “hơn 1 năm mà vẫn lẹt đẹt” → nghi ngờ đi bạn ơi.

Người xung quanh cổ vũ hay khuyên can?

→ Nếu 8/10 người nói “bỏ đi cho khỏe” → bạn có thể đang cố chấp đó.

Bạn còn thấy vui, thấy có ý nghĩa không?

→ Kiên trì thì cực nhưng có “lửa”. → Cố chấp thì cực mà chỉ còn “tro”.

Từ bỏ không phải là yếu đuối – mà là thông minh

Có những cái phải buông thì tay mới rảnh để nắm cái khác.

Có những lúc quay đầu là… được ăn phở.

(Chứ cứ đâm đầu vô tường hoài thì chỉ có… được bó thuốc.)

Bạn có quyền từ bỏ. Và bạn cũng có quyền bắt đầu lại – lần này, có định hướng hơn, có dữ liệu hơn, và có… thuốc xịt khớp phòng hậu quả.

Chốt hạ: Kiên trì có lý trí. Cố chấp có… lý do.

Một cái là chiến đấu có mục tiêu.

Một cái là chiến đấu vì… ngại công nhận mình sai.

Mà bạn biết rồi đó, người ta không chết vì mệt, người ta chết vì… cố quá.

Còn bạn thì sao?

Đã từng kiên trì ra thành quả?

Hay từng cố chấp tới mức chỉ còn… quả đắng?

Comment kể mình nghe, biết đâu… mình từng ngã ở đúng cái ổ gà đó!

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu