Hiểu Về Giới Hạn Tâm Lý Của Bản Thân

(Khi một thằng đàn ông phải thừa nhận: Mình cũng có lúc mệt)

Tôi từng nghĩ: “Đàn ông là phải lì. Mạnh lên. Chịu được.”

Không than vãn, không yếu đuối, có chuyện gì thì tự gồng mà qua.

Và tôi đã sống như vậy gần cả chục năm… cho đến một hôm, đang gõ báo cáo, khách hàng nhắn “check lại slide số 5” lần thứ 4, tôi buông cái bàn phím xuống, thở dài:

“Tới giới hạn rồi. Không gồng nổi nữa.”

1. Đàn ông mà than là yếu? Xưa rồi. Giờ biết giới hạn mới là khôn.

Tôi từng tin vào thứ gọi là “chịu đựng im lặng”.

Mệt cũng ráng, giận cũng nín, tổn thương cũng cười.

Kết quả? Stress âm ỉ, không nổ to thì cũng rò rỉ như ống nước cũ.

Một ngày đẹp trời, đang chạy xe, có ông kia tạt đầu, tôi chửi như chưa từng được chửi. Về nhà ngồi ngẫm lại: không phải giận ông kia, mà là tôi đã quá tải từ lâu rồi.

2. Giới hạn tâm lý không phải điểm yếu, mà là biển báo “không đi tiếp là toang”

Tâm lý cũng như bình xăng.

Đừng để tới vạch đỏ mới chịu đổ.

Mấy lần tôi cố chạy “thêm chút nữa”, rồi cái “chút nữa” thành thức 3 đêm, cáu gắt vô cớ, và suýt nữa… nghỉ việc trong bốc đồng.

Đó không phải “tôi ngầu”. Đó là tôi đụng giới hạn mà không biết.

3. Gồng không phải lúc nào cũng tốt. Đôi khi… dừng lại mới là bản lĩnh

Xã hội hay tung hô kiểu đàn ông “lì lợm”, “không than”, “đi đến cùng”.

Nghe thì oách, nhưng hỏi thật:

Bao lâu rồi ông không ngủ đủ 7 tiếng? Lần cuối ông ăn uống đàng hoàng, không vừa ăn vừa check mail là khi nào? Có khi nào ông ngồi một mình và tự hỏi: “Mình đang ổn thật không?”

Thừa nhận mình đang mệt không làm mình yếu đi.

Nó làm mình tỉnh táo hơn.

4. Tôi bắt đầu biết cách “dừng đúng lúc”

Phải biết dừng đúng lúc

Tin nhắn công việc sau khi kết thúc công việc? Để sáng mai trả lời. Cuộc nhậu nào không cần thiết? Từ chối thẳng. Có hôm chẳng muốn làm gì, mệt mỏi? Xin nghỉ, không ấy náy.

Tôi từng nghĩ làm vậy là thiếu trách nhiệm. Giờ tôi hiểu:

Giữ mình ổn định lâu dài mới là trách nhiệm thật sự.

5. Không ai gánh cả thế giới được

Tôi từng nghĩ mình có thể gánh hết: việc, nhà, áp lực tài chính, lo cho gia đình,m, cho tương lai.

Rồi một hôm, tôi thấy mình đang ngồi im trong nhà vệ sinh công ty, điện thoại sắp hết pin, đầu óc trống rỗng.

Giới hạn bạn ở đâu

Không buồn. Không vui. Chỉ… cạn sạch năng lượng.

Lúc đó tôi hiểu:

Giới hạn của mình không nằm ở chỗ mình yếu hay mạnh, mà ở chỗ mình có biết lùi khi cần hay không.

Kết: Là đàn ông, biết điểm dừng là một dạng khôn ngoan

Đừng để tới lúc ngã gục rồi mới chịu nghỉ.

Lúc đó không còn là tự bảo vệ nữa, mà là cấp cứu.

Hiểu giới hạn tâm lý của mình không phải để biện hộ.

Mà là để biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi, và lúc nào nên dẹp hết đi mà ngủ một giấc thật sâu.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu