Work-life balance là ảo tưởng? Hay ta chưa biết cách sắp xếp cuộc sống?

Có một lần, tôi mình đi phỏng vấn xin việc. Nhà tuyển dụng hỏi:

– Em có câu hỏi nào cho anh không?

Tôi hỏi lại:

– Ở công ty mình có work-life balance không ạ?

Ảnh cười. Một nụ cười rất nhẹ nhàng… như thể tôi vừa hỏi công ty có sắp xếp công việc phù hợp để em làm vừa vừa chơi ko.

Và tôi hiểu. Cái thứ gọi là “cân bằng công việc – cuộc sống” ấy, có lẽ… chỉ tồn tại trong sách self-help, hoặc trong những công ty mà CEO tập yoga 7 ngày/tuần và mở mắt bằng trà matcha.

Nghe thì hay, làm thì hên xui

Ngày xưa, tôi từng tin vào work-life balance. Tôi còn vẽ ra biểu đồ:

Làm việc 8 tiếng Ăn uống 2 tiếng Thể thao 1 tiếng Chăm sóc bản thân 1 tiếng Giải trí 2 tiếng Ngủ 8 tiếng

Quá đẹp, đúng không?

Nhưng thực tế thì…

Làm việc 8 tiếng, họp thêm 2 tiếng, đọc mail 1 tiếng. Thể thao: đếm bước chân đi lấy nước cũng tính luôn. Giải trí: lướt Facebook 30 phút, thấy deadline gần kề, giật mình tắt máy.

Và thế là 1 ngày trôi qua, tôi tự hỏi: “Ủa? Vậy life của tôi nằm ở khúc nào?”

Có phải lỗi tại work-life balance không?

Nói công bằng thì khái niệm cân bằng không sai. Vấn đề là ta cứ tưởng nó là một chiếc cân công bằng tuyệt đối – hai bên lúc nào cũng phải bằng nhau. Nhưng thật ra, có những ngày bạn phải nghiêng hẳn về công việc để xử lý xong một dự án. Có những tuần bạn nên nghiêng qua cuộc sống vì người thân cần bạn.

Cân bằng, đôi khi, không phải là chia đều 50-50 mỗi ngày. Mà là bạn có sự linh hoạt, có quyền ưu tiên, và biết rõ mình đang nghiêng về đâu, vì lý do gì.

Thật ra, chúng ta không thiếu thời gian. Chúng ta chỉ thiếu… kịch bản

Tôi từng xem cuộc đời mình như một buổi livestream không kịch bản: việc tới đâu thì xử tới đó. Nhưng rồi, đến lúc tự hỏi “Sao lúc nào cũng thấy thiếu thời gian?”, tôi mới nhận ra: không phải do việc quá nhiều, mà do không biết mình muốn sống kiểu gì.

Giống như việc bạn bước vào buffet 5 sao mà không có kế hoạch. Kết quả: no bụng vì mấy món rẻ tiền, rồi nhìn tôm hùm mà tiếc ngẩn ngơ.

Kết luận: Work-life balance không phải ảo tưởng – nếu bạn biết mình đang sống vì điều gì

Bạn có thể không cần chia cuộc sống thành những ô giờ đều tăm tắp. Nhưng bạn nên biết điều gì quan trọng, điều gì có thể hoãn, và điều gì bạn đang trốn tránh mà gọi là bận.

Vì cuối cùng, work-life balance không nằm ở số giờ bạn làm hay nghỉ. Nó nằm ở cảm giác nhẹ đầu mỗi tối, và câu hỏi:

“Hôm nay mình có sống đúng với thứ mình ưu tiên không?”

Nếu câu trả lời là “có” – xin chúc mừng.

Bạn đang cân bằng

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu