Nghỉ hưu rồi, vẫn đi làm: Vì sao người Nhật (và cả chúng ta) không chịu… nghỉ?

Tôi có một ông chú bên Nhật, 72 tuổi, vẫn đều đặn mỗi sáng 6 giờ mặc vest đi làm.

Lương? Có như không.

Áp lực? Không đáng kể.

Lý do? “Ở nhà buồn lắm, tao đi làm cho đỡ chết mòn.”

Tôi cười. Nhưng rồi… chột dạ.

1. Chúng ta đang sống trong thời đại “làm cho tới chết”

Văn hoá làm việc cho đến chết

Hồi xưa người ta làm việc để sống.

Bây giờ, người ta sống để làm việc.

Vì nếu không làm việc, không biết làm gì cả. Không biết mình là ai. Không biết lý do để thức dậy mỗi sáng (ngoài việc… ăn sáng rồi nằm tiếp).

Công việc giờ đây không chỉ là kế sinh nhai, mà là danh tính, là đức tin, là lý do tồn tại.

2. Khi “bận rộn” là cách trốn chạy sang trọng

Có người nghiện rượu. Có người nghiện mạng xã hội.

Trốn chạy bản thân một cách tinh vi

Còn chúng ta? Nghiện họp. Nghiện deadline. Nghiện cảm giác đang làm gì đó quan trọng.

Chúng ta mở laptop lúc nửa đêm như thể… đang làm chuyện xấu.

Chúng ta lo lắng khi đi nghỉ, thấy trống trải nếu cuối tuần không có việc.

Mà trớ trêu thay, khi không làm gì lại cảm thấy vô dụng như cái remote hết pin.

3. Người Nhật nghỉ hưu rồi vẫn đi làm – nghe hài nhưng mà thật

Ở Nhật, nhiều cụ ông cụ bà 75 tuổi vẫn đi làm: hướng dẫn giao thông, làm vườn công viên, lau kính siêu thị.

Không phải vì thiếu tiền (dù cũng có), mà vì nếu không làm gì, cảm giác như… đã rút khỏi thế giới.

Cái đáng sợ nhất với họ không phải là chết, mà là:

“Tôi vẫn còn sống mà chẳng ai cần đến tôi.”

4. Nhưng… làm mãi thì có ổn không?

Ổn với ai?

Với xã hội: quá ổn! Có thêm lao động rẻ. Với bản thân: tùy. Nếu bạn yêu việc, khỏe mạnh và còn “lửa” – thì cháy tiếp. Nhưng nếu làm vì sợ dừng lại – thì nên dừng lại để xem mình sợ cái gì.

Bởi vì:

Không biết nghỉ ngơi cũng là một loại nghèo – nghèo thời gian cho chính mình.

5. Vậy sau nghỉ hưu nên làm gì?

Học thứ mình từng hoãn 20 năm: vẽ, đàn, trồng rau, nấu món gì đó ngoài mì gói. Làm điều chưa từng dám: tập yoga, đi phượt, học vẽ manga. Kết nối lại với những người mình thương. Và thương lại chính mình.

Không phải cứ có lương mới gọi là “có việc”.

Không phải cứ mặc vest mới là “có vai trò”.

6. Chốt lại cho nhanh:

Làm việc là tốt.

Làm mãi không dừng là mệt.

Làm quên cả sống – thì nên ngồi lại, uống miếng trà, và tự hỏi:

“Nếu mai tôi không còn đi làm nữa, tôi còn lại gì?”

Nếu câu trả lời là “chẳng biết”… thì chúc mừng, bạn vừa tìm thấy công việc quan trọng nhất đời mình: sống cho đáng.

Bình luận về bài viết này

Tạo trang giống vầy với WordPress.com
Hãy bắt đầu