Có một điều mà tôi đã học được – rất đau – đó là:
Bài bạc không chỉ lấy tiền, mà lấy luôn cả người thân bên cạnh bạn.
Tôi có hai người bạn rất thân – Kim và Tuấn.

Chơi với nhau từ thời còn cấp 3, từng ăn mì gói chung, từng mơ mộng khởi nghiệp cùng nhau. Vậy mà chỉ vì những ván bài, những “kèo độ vui vẻ” ban đầu… mọi thứ rạn nứt lúc nào không hay.
Ban đầu, tụi tôi chơi nhỏ, gọi là “cho vui”. Nhưng rồi Kim và Tuấn thắng quá nhiều, mà tôi thì thua quá sâu.

Tôi bắt đầu nghi ngờ: “Họ bắt tay nhau? Họ dụ mình vào bẫy?”
Tôi căng thẳng, mất ngủ, vay mượn để gỡ. Họ thì vẫn cười, vẫn rủ rê tiếp.
Đến lúc tôi bán xe, cắm laptop, thậm chí mượn cả tiền người yêu – tôi mới nhận ra:
Tôi đang bị ăn sạch – không chỉ bởi con bài, mà bởi chính những người từng gọi là bạn thân.
Tôi tức, tôi trách họ – họ thì nói tôi “chơi không biết điểm dừng, tự chuốc lấy”.
Tình bạn gãy từ đó. Không lời xin lỗi. Không lời chào tạm biệt.
Có những mất mát không thể lấy lại
Tiền có thể kiếm lại. Nhưng lòng tin và tình bạn thì khó.
Tôi không dám nói Kim và Tuấn cố tình hại tôi. Có thể họ cũng chỉ nghĩ là “chơi thôi mà”. Nhưng khi đã dính tới tiền – chơi gì cũng hóa nghiêm trọng.
Tiền có thể biến bạn bè thành đối thủ.
Bài bạc có thể biến một người thành kẻ nói dối – ngay cả với chính mình.
Nếu bạn đang ở giữa cuộc chơi…
Hãy để tôi – một người đã từng vừa thua trắng, vừa mất bạn, nhắn bạn một câu:
Không có ván bài nào đáng để đánh đổi tình bạn, danh dự và lòng tự trọng.
Thắng được vài triệu rồi sao?
Mất đi người bên cạnh bạn mười mấy năm – bạn có gỡ nổi không?
